Ai đến tôi tình yêuCủa ngày thơ ngày mộngTôi xin dâng vòng tay mở rộngVà đón người bước vào tim tôiBằng môi trên bờ môi.Nhưng biết chỉ là mơNên lòng nức nở, yêu đương còn đi yêu thương thì chưa đếnTên hotline tên tình chưa đỗ bến, (biết) nẻo mô nhưng tìm.Tám hướng bốn phương trời mâyThôi nhé anh đi trường đoản cú đâyKỷ niệm nào không có vui xuất xắc buồnChiều nào không tồn tại hoàng hônTình nào rộng nước non.Rồi phía trên một mai lối xưa tôi vềKể chuyện ảm đạm vui nhì đứa mình ngheMột gian bên xinh giấc mơ đềm êmLắng nghe giờ nhịp bé timHai bạn gọi bình thường một tên.Anh! anh tất cả còn về ngõ xưaAnh! anh bao gồm còn, còn từng đêmAnh đếm làm thế nào để cho tình mình thươngMảnh trăng khuyết bịt mây mờ.Buồn làm sao hơn đêm nayBuồn như thế nào hơn đêm nayKhi kế bên kia bão tố đầy trờiTừng cánh lá cuốn gióRơi vào lòng đêm thâuThương thầm tình ái ngâu.Ngày về ôi xa quáCánh nhạn còn miệt màiTrong nắng nóng hồng mê sayLạc bè phái chim chíu chítHai phương trời giải pháp biệtĐêm chờ và tối mong.Người đi đi ngoài phố, chiều nắng nóng tắt mặt sôngNgười đi đi ngoại trừ phố, bóng hình xưa mịt mùThành ghế đá chiều công viênNgày xưa, ngày xưa, ngày xưa đã hết rồi.Người đi đi ngoại trừ phố, chiều ngạc nhiên bơ vơNgười đi đi bên cạnh phố, mấy lốt chân lạc loàiHình nhẵn cũ người yêu ơiCòn đâu, còn đâu tình duyên đang lỡ rồi (làng).Sao ngày xuân không đến lúc đông tànSao hồn ta như mẫu lá thu vàngKiếp đơn độc chập chờn buôngTrong trơn đêm nhiều năm chỉ một mình ta cùng với taÔi còn đâu tích tắc yêu ban đầuCung bọn xưa vương vãi vấn mọt tơ sầuNhớ chăng em lời thề xưaAi nỡ vô tình đành lìa xa bến mơ.Nửa đêm nói chuyện chúng mình yêu nhauMột vầng trăng khuyết lạc trên tuyến đầuEm hỏi sau này chúng mình thành đôiNhư cơ hội trăng vơi nhằm rồi lại đầyThì sau này đó tất cả anh với emGhép tên phổ biến thiệp hồng.Suốt tối không ngủBên bóc tách cà phê đen bọn họ ôn chuyện đờiNgày mình còn thơ y như hình với nhẵn phút giây chưa hề rờiXuân qua mấy lần chôn kín chuyện xa xưaTình cờ gắp nhau nhị đứa cùng đối chọi vịKhông chống được nỗi mừngAnh nói tôi nghe ngày anh bắt đầu ra trường.Rồi một hôm tôi chạm chán nàngĐem giờ đồng hồ hát cung bầy với niềm yêu thương lai lángNhưng than ôi vượt bẽ bàngBao giờ đồng hồ hát cung lũ người chẳng màng còn chê chánNhìn đời thấy lắm phũ phàngMượn giờ đồng hồ hát cung đànVới niềm nhức dĩ vãngHay đâu giông tố lan trànLên gác tía huy hoàngRu đổ theo nước đôi mắt nàng.Còn đâu! đâu lá ngọc cành vàngCòn đâu! còn đâu quyền quý cao sangEm! hỡi em rất lâu rồi đóĐến hiện giờ phiêu dạt giữa nai lưng gian.Đời tôi vẫn tiếng nhạc cung đànĐời tôi vẫn nghệ sĩ thênh thangEm! em ghi nhớ xưa rồi em khócTôi thoáng bi thảm thương chiếc lệ đài trang.Từ khi nhành hoa tô thắm cuộc đờiTừ lúc manh áo sưởi nóng lòng ngườiTìm trong hơi gió với trong giờ đồng hồ tiêuTôi viết lên khúc nhạc chiều để ca ngợi tình yêu.Một yêu non nước như mối duyên đầuVà yêu quê hương mảnh đất đẹp màuVà tha thiết nữa là em cùng với tôiKhi đã cho nhau cuộc đòi mặn nồng đôi có đôi.Hôm ni tôi trở trở lại thăm trường cũNhiều đường nét đổ vậy tường mái rêu mờBên hiên hằng giờ tra cứu những các bạn xưaMay ra bao gồm còn song đứaVẫn yên ổn vui sống đời học trò.Bâng khuâng ngóng chờ fan sao chẳng đến?Hỏi lá hỏi hoa chỉ thấy lặng lìmCây dương đầu trường còn khắc hàng tênHoa leo phũ phàng đan kínTiếng ve ru nghe gợi bi quan thêm.Cuộc tình này đã khuất xa tầm tayTiếng hát em còn đây tơ vương vãi lệ thắm đầyHồn còn say men ái ân chiều ấyBóng dáng vẻ em từ trên đây đã mệnh chung xa trời mây.Em đi rồi thành phố hôm nayMưa giăng đầy giá lạnh đêm nàyEm đi rồi đáng nhớ xưa còn đâyEm đi mất rồi còn lưu giữ chăng tình này.Người về, một mùa thu gió heo mayVề đâu có nhớ chăng những vì chưng sao long lanhĐưa tiễn tín đồ một tối không trăngNói sao cần lời lòng bi đát như chiều rơiNhư trong tối khuya những bước đi qua thềmGợi niềm thương nhớ vô vàn.Người về, lối đi kết nguyệt hoa saoNgười đi có biết chăng vào chiều ni bơ vơNghe lá thu đá quý rơi bâng khuângBước chân ai về chừng thời gian dứt trôiNhư quên tối khuyaĐể gió sương thêu thùa thầm làm cho ướt áo vai gầy.Từ ngày bao gồm em vềNhà mình tràn ánh trăng thềDòng nhạc tình vẫn tắt lâuTuôn trào và lắng đọng như dòng suối.Anh yêu thương phút ban đầuĐẹp nghiêng nghiêng dáng vẻ em sầuTrong đôi mắt em ai oán về mauEm ơi có lúc nào lần chạm chán đây đến mai sau.Ngày anh chạm mặt đôi mắt long lanhLần đầu anh lạc vào hố mê sayDường như ta thân quen nhau trường đoản cú muôn kiếpVừa chạm mặt lại ta sẽ sợ tình cao bay.Từ lúc anh yêu em là anh biết chờ chờChờ mang đến mau qua đêm dài black tốiMình yêu nhau đi thôi chớ lo phút chia tayChỉ gồm em nghìn sau như tối nay.Buổi chiều sông seine tất cả gió giá buốt về lập đôngBuổi chiều cali đơn độc từng cơn rã rờiTừ ngày xa em thao thức nai lưng trọc từng đêmNgày tránh paris anh sẽ để quên con tim.Buồn ơi sao còn đếnLòng vẫn quá sầu đauAi vẫn đem chuyện xưaLời hứa ban đầu chôn kín vào tim.Ngày xưa nay còn đâuTình xưa biết tra cứu đâuThôi đón chuyển mà chiTình dường như không thànhCòn cầu mơ gì.Nhưng cớ sao em buồnTình ta cầu hẹn các rồiNgày mai nóng lại cuộc đờiKể chuyện xa vắng thấy thương những hơn.Khi non sông mịt mờNgười trai nhuốm nhiều bụi đờiChuyện xưa khép chặt vào lòngDù đi xa vắng vẫn nhớ tín đồ tôi thích thương.Tình yêu theo tháng năm xóa mờ trong đôi mắt buồnNếu ta còn nhớ tối đêm nháng trong mơÐời anh là mây bốn phương trời còn miệt màiNgười đi xây tương lai, giấu tâm tư thương aiNhư mây bít khuất đêm dàiTim ta 1-1 côi, thương nhớ một lần, nhằm nhớ trọn đời.Tôi mong muốn gửi hầu hết hình hình ảnh đời tôi và chúng ta tôiNhững tín đồ trẻ hôm nayĐến những thương mến hậu phươngXin ghi nhớ nhau như tình nhânTình nhân ghi nhớ lúc tín đồ xa chưa về.Tôi xin đa tạ những người tình hôm nayĐã biết yêu mến anh lính trẻ con đường dàiXin cảm tạ cuộc sống đã cho tôi thấy mặt các bạn bèNhững fan còn xung quanh tôi.Mai đây tôi vềĐường về thênh thang gió chiều buông êm đềmTôi ra đi đi từ phái mạnh về bắcGhé lại sông hương thăm người thương thăm phố phườngThăm Huế bi đát vẳng nghe giờ đồng hồ hò.